9X không có quyền tự do?*
Mẹ nó không la mắng, đánh đập gì nó cả. Nhưng cái mẹ nó lấy đi còn làm tổn thương nó nhiều hơn thế. Phải, mẹ nó đã lấy cái mà bất cứ ai trên đời này cũng trân trọng: tự do.
Tôi có một đứa bạn khá thân, nó cũng giống tôi vậy, gia đình tan vỡ, nhưng nó còn tệ hơn tôi nhiều. Mẹ nó không hề quan tâm tới cảm nhận của nó, không hề tôn trọng nó. Mẹ nó không la mắng, đánh đập gì nó cả. Nhưng cái mẹ nó lấy đi còn làm tổn thương nó hơn rất nhiều. Phải, chính vậy đấy, mẹ nó đã lấy cái mà nó hay bất cứ ai trên đời này cũng trân trọng: sự tự do. Nó không hề có. Nó sống như một con rối bị giật dây, sống như một trái banh mà người ta thích đá thì đá, thích nhặt thì nhặt.
Các bạn nghĩ tôi nói hơi quá, phải không? Đó là vì các bạn chưa từng thấy giọt nước mắt lăn dài trên má nó, chưa thấy vết sẹo trên tay do nó tự tử bất thành, chưa thấy nó từ một con bé vô tư năng động thành một đứa sống dật dờ không có chính kiến. Các bạn có hiểu cái cảm giác khi bạn bè gọi điện tới nhà mà mình không được phép trả lời, dù mình ở ngay trong phòng, hay không? Thật vậy, mỗi lần gọi điện đến nhà nó, bạn bè nó, trong đó có tôi, luôn bị mắng một cách thậm tệ, đại loại: "Sau này đừng gọi điện cho nó nữa, vì nó còn phải lo học hành, không có thời gian để mà đú đởn đàn đúm đi chơi với lũ dở hơi tụi bây đâu!"
Mỗi lần ra khỏi nhà, y như rằng, nó lại bị hạch sách là mày đi đâu, mày đi với ai, chừng nào mày về,... Đi học, mẹ nó chở tới tận trường, dù trường cách nhà nó không xa. Học thêm cũng vậy, mẹ nó chọn cho nó học ở đâu thì nó phải học ở đó, dù nó không thích học ở đó, không thích cách giảng dạy của vị giáo viên ở đó. Nó làm gì có quyền quyết định.
Nhiều lần nó gục đầu lên vai tôi khóc: "Phải chăng tao không đáng được hưởng tự do hả mày?". Tôi câm lặng, chỉ biết tự hỏi: “Chẳng lẽ con nít thì không có tự do hay sao?"
Ai có thể trả lời tôi đây? Tôi thật sự không biết.

0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ