Bệnh sợ 'tiếp xúc thật'
Bệnh sợ tiếp xúc thật hay còn gọi tên là chứng “thụ động” đang phổ biến trong teen Việt. Nghe có vẻ lạ tai nhưng thực chất có khối teen đang đau đầu vì nó.
Thời của những tiếp xúc ảo
Công nghệ kết nối ngày càng hiện đại đồng nghĩa với việc ta có thể ngồi một chỗ mà vẫn hoà nhập được cùng toàn thế giới. Cần hỏi ngày mai có đi thực hành không: Nhấc máy lên bấm số nhỏ tổ trưởng nhoay nhoáy, 5 giây sau là có câu trả lời ngay. Cần tìm hình ảnh tháp động vật: Nhấn nút power, vài cái nhấp chuột, đợi vài phút là cả đống hình đẹp lung linh hiện ra. Cần hỏi thăm nhỏ bạn ở Hà Nội: vào thăm cái Yahoo Messenger là ríu ra ríu rít bao nhiêu chuyện.
Ti tỉ thứ mà chỉ cần ngồi một chỗ là có thể “đảm đương” hết được. Đó là hiệu quả kinh ngạc từ những sự tiếp xúc “ảo”. Hàng loạt teen bây giờ đồng lòng nhất trí hô khẩu hiệu: “Ra ngoài làm gì cho mệt!”. Và cũng chính từ đó, căn bệnh “lười tiếp xúc” cũng ngo ngoe ra đời.
Khi tiếp xúc thật trở thành nỗi e ngại
Sau ba năm học phổ thông, bạn bè lớp 12A trường G.Đ. vẫn nhắc về một cậu Vinh “đặc biệt”. Cùng “chung sống” với nhau bao nhiêu lâu mà Vinh hầu như không hề giao tiếp với các bạn trong lớp. Còn khi được mọi người kéo vào gợi chuyện thì cậu chàng đỏ mặt, tía tai, lóng nga lóng ngóng chẳng ra ngô ra khoai gì. Thực chất Vinh không phải là dạng ít nói và khó gần, ở nhà Vinh có thể liếng thoắng đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nhưng cứ ra ngoài, gặp người khác là y như... mèo vừa bị nhúng nước.
Vinh ít có bạn thân, có chăng cũng toàn là bạn qua mạng. “Bắt chuyện với một người thật là khó. Chat trên mạng thì dễ ợt”. Và với thói “lười” khó cải tạo ấy, suốt 3 năm học, Vinh chỉ là một chiếc bóng ra ra vào vào lớp học mỗi ngày, còn tiền internet thì ngày càng “kinh hoàng”, mắt kính thì dày lên theo cấp số cộng.
Quá phụ thuộc vào công nghệ hi-tech nên khi giáp mặt ngoài đường, nhiều teen chọn phương án “im lặng là thượng sách”. Bạn cùng lớp có khi gặp còn gật đầu lấy lệ một cái chứ bạn “vòng ngoài” thì… đâm đầu lui thẳng.
Phương (trường N.C.T.) đã buồn đến mất ăn mất ngủ khi bị nhỏ bạn cấp hai quăng nguyên một cục “lơ” vô mặt. “Lúc ấy tui sốc ghê gớm. Đã tốn công nhe răng ra cười thiệt tươi với nó mà nó không nói không rằng đi một nước. Hỏi có điên người không chứ?”. Là bạn thuở còn cái bánh đa bẻ nửa, nên cái sự “tức” của Phương hoàn toàn chính đáng.
Có điều, cô bạn của Phương thực chất chỉ là nạn nhân của chứng “lười tiếp xúc” khó trị. Ai chẳng muốn toét miệng ra cười và nổ lách tách khi gặp nhỏ bạn cũ. Nhưng sự lúng túng và mất tự nhiên đã ăn sâu vào người rồi, muốn cởi mở thật không dễ. Họ trở thành những teen “khó hiểu”, rồi dần đi đến “khó ưa” trước mọi người, trở thành những tiếng nói yếu ớt, ngập ngừng và ít chịu chủ động khẳng định mình.
Với quỹ thời gian học ngày học đêm, giải trí bằng tivi và giao tiếp bằng net, suốt một thời gian dài H.T. (trường H.V.) đã không còn tự tin khi đối thoại với người lạ. Gặp ai T. cũng chỉ lí nhí dạ dạ thưa thưa mà không tìm ra một câu để gọi là thăm hỏi. Dù đã cố nặn ra một vài câu xã giao thông thường trong óc, nhưng mọi thứ cứ rối tinh cả lên, tới mức T. chỉ biết nghệch mặt ra trong bối rối và sượng sùng. Những lúc khách đến chơi mà bố mẹ đi vắng thì cứ kịch bản cũ: T. rót nước, lễ phép “Mời bác dùng nước trong khi chờ”. Sau đó thì hoặc là T. chạy “tọt” vào đâu đó để mặc khách muốn làm gì thì làm, hoặc là ngồi đối diện và nhìn khách “đắm đuối”. Bố mẹ về thì tốt, còn nếu không thì khách cũng cáo từ ra về vì… quá chán khi phải độc thoại một mình. Bố mẹ T. lắc đầu bất lực, bó tay trước cô con gái giỏi giang, yêu quý được “ưu ái” gọi là “xinh thế mà... ngớ ngẩn”.
Thời của những tiếp xúc ảo
Công nghệ kết nối ngày càng hiện đại đồng nghĩa với việc ta có thể ngồi một chỗ mà vẫn hoà nhập được cùng toàn thế giới. Cần hỏi ngày mai có đi thực hành không: Nhấc máy lên bấm số nhỏ tổ trưởng nhoay nhoáy, 5 giây sau là có câu trả lời ngay. Cần tìm hình ảnh tháp động vật: Nhấn nút power, vài cái nhấp chuột, đợi vài phút là cả đống hình đẹp lung linh hiện ra. Cần hỏi thăm nhỏ bạn ở Hà Nội: vào thăm cái Yahoo Messenger là ríu ra ríu rít bao nhiêu chuyện.
Ti tỉ thứ mà chỉ cần ngồi một chỗ là có thể “đảm đương” hết được. Đó là hiệu quả kinh ngạc từ những sự tiếp xúc “ảo”. Hàng loạt teen bây giờ đồng lòng nhất trí hô khẩu hiệu: “Ra ngoài làm gì cho mệt!”. Và cũng chính từ đó, căn bệnh “lười tiếp xúc” cũng ngo ngoe ra đời.
Khi tiếp xúc thật trở thành nỗi e ngại
Sau ba năm học phổ thông, bạn bè lớp 12A trường G.Đ. vẫn nhắc về một cậu Vinh “đặc biệt”. Cùng “chung sống” với nhau bao nhiêu lâu mà Vinh hầu như không hề giao tiếp với các bạn trong lớp. Còn khi được mọi người kéo vào gợi chuyện thì cậu chàng đỏ mặt, tía tai, lóng nga lóng ngóng chẳng ra ngô ra khoai gì. Thực chất Vinh không phải là dạng ít nói và khó gần, ở nhà Vinh có thể liếng thoắng đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nhưng cứ ra ngoài, gặp người khác là y như... mèo vừa bị nhúng nước.
Vinh ít có bạn thân, có chăng cũng toàn là bạn qua mạng. “Bắt chuyện với một người thật là khó. Chat trên mạng thì dễ ợt”. Và với thói “lười” khó cải tạo ấy, suốt 3 năm học, Vinh chỉ là một chiếc bóng ra ra vào vào lớp học mỗi ngày, còn tiền internet thì ngày càng “kinh hoàng”, mắt kính thì dày lên theo cấp số cộng.
Quá phụ thuộc vào công nghệ hi-tech nên khi giáp mặt ngoài đường, nhiều teen chọn phương án “im lặng là thượng sách”. Bạn cùng lớp có khi gặp còn gật đầu lấy lệ một cái chứ bạn “vòng ngoài” thì… đâm đầu lui thẳng.
Phương (trường N.C.T.) đã buồn đến mất ăn mất ngủ khi bị nhỏ bạn cấp hai quăng nguyên một cục “lơ” vô mặt. “Lúc ấy tui sốc ghê gớm. Đã tốn công nhe răng ra cười thiệt tươi với nó mà nó không nói không rằng đi một nước. Hỏi có điên người không chứ?”. Là bạn thuở còn cái bánh đa bẻ nửa, nên cái sự “tức” của Phương hoàn toàn chính đáng.
Có điều, cô bạn của Phương thực chất chỉ là nạn nhân của chứng “lười tiếp xúc” khó trị. Ai chẳng muốn toét miệng ra cười và nổ lách tách khi gặp nhỏ bạn cũ. Nhưng sự lúng túng và mất tự nhiên đã ăn sâu vào người rồi, muốn cởi mở thật không dễ. Họ trở thành những teen “khó hiểu”, rồi dần đi đến “khó ưa” trước mọi người, trở thành những tiếng nói yếu ớt, ngập ngừng và ít chịu chủ động khẳng định mình.
Với quỹ thời gian học ngày học đêm, giải trí bằng tivi và giao tiếp bằng net, suốt một thời gian dài H.T. (trường H.V.) đã không còn tự tin khi đối thoại với người lạ. Gặp ai T. cũng chỉ lí nhí dạ dạ thưa thưa mà không tìm ra một câu để gọi là thăm hỏi. Dù đã cố nặn ra một vài câu xã giao thông thường trong óc, nhưng mọi thứ cứ rối tinh cả lên, tới mức T. chỉ biết nghệch mặt ra trong bối rối và sượng sùng. Những lúc khách đến chơi mà bố mẹ đi vắng thì cứ kịch bản cũ: T. rót nước, lễ phép “Mời bác dùng nước trong khi chờ”. Sau đó thì hoặc là T. chạy “tọt” vào đâu đó để mặc khách muốn làm gì thì làm, hoặc là ngồi đối diện và nhìn khách “đắm đuối”. Bố mẹ về thì tốt, còn nếu không thì khách cũng cáo từ ra về vì… quá chán khi phải độc thoại một mình. Bố mẹ T. lắc đầu bất lực, bó tay trước cô con gái giỏi giang, yêu quý được “ưu ái” gọi là “xinh thế mà... ngớ ngẩn”.
0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ